Kỹ Thuật Nguyên Thảo

Đừng làm mẹ trái đất ngạt thở


Hình ảnh

Đừng làm mẹ trái đất ngạt thở


Xem nhiều nhất

Việt Nam trong mắt Lý Quang Diệu

Trong những ngày đầu lập nước vào thập niên 60 thế kỉ trước, Lý Quang Diệu, thủ tướng đầu tiên của Singapore, đã từng nói "hy vọng là một lúc nào đó Singapore sẽ phát triển giống như Sài Gòn". Thật đáng kinh ngạc khi có một thời chính nhà lãnh đạo của Singapore đã mơ tưởng và bị ám ảnh về sự phát triển của Sài Gòn.

Cao Huy Huân

Nguồn : VOA, blog Cao Huy Huân

Cần có một Aziz Nesin

Hầu như người Việt nào trên 35 tuổi, chắc cũng đều đã đọc qua hoặc ít nhất là đã nghe nói về Aziz Nesin (1915 – 1995), nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ. Lối viết văn của ông luôn trào phúng và mỉa mai về các vấn đề hiện thực xã hội.

Tuấn Khanh

Nguồn : http://thegioitiepthi.net

Tản mạn về con muỗi

Chuyện ngày xưa kể rằng: "Có anh chàng nọ hết lòng thương yêu vợ. Nhưng chị vợ lại ham thói trăng hoa, lang chạ, nay nhân tình, mai nhân bánh với trai tráng trong làng. Rồi đột nhiên chị vợ lăn đùng ra lìa xa cõi trần. Người chồng buồn rầu bỏ xứ ra đi, ôm theo xác vợ làm kỷ niệm.

Nguyễn Ý Đức

Nguồn : http://khoahocnet.com

Chuyện nắp cống và lời xin lỗi muộn

Trong cơn mưa chiều tầm tã giữa Sài Gòn, tôi cúi mặt vội vã bước nhanh như một tội phạm vừa gây án đang trốn chạy khỏi hiện trường. Trước đó ít phút, tôi đã chứng kiến một tai nạn giao thông mà tôi sẽ không bao giờ quên được.

Nguyễn Khoa Nam

Nguồn : http://thanhnien.com.vn

Nửa đời hương phấn

Có những nghệ sĩ làm cho khán giả nhớ mãi vở tuồng mà họ đã thủ diễn và ngược lại có những vở tuồng chấp cánh cho nghệ sĩ bay cao trên vòm trời nghệ thuật. Tuồng "Nửa Đời Hương Phấn"với đôi nghệ sĩ uyên ương Thành Được & Út Bạch Lan là một thí dụ.

Nguyễn Phương

Nguồn : thoibao online

Ước gì con tôi không phải đi du học

Nhưng vì sao gia đình tôi và biết bao gia đình khác đã lựa chọn con đường này? Có lẽ vì chúng tôi muốn thoát ra khỏi nỗi lo lắng và buồn bực đã nặng trĩu trong lòng nhiều năm qua.

Nguyễn Anh Thi

Nguồn: vnexpress.net

Đường xưa Thành Nội

Cái tên Quán cơm Âm phủ nghe âm u rùng rợn, tưởng như phải ăn cơm chung với cô hồn các đẳng, nhưng thực tế lại là một nhà hàng có thức ăn ngon. Mà sao lại gọi là đường Âm Hồn? Muốn biết, phải tới ngay góc đường Lê Thánh Tôn và Mai Thúc Loan, sẽ thấy ở đó có một cái miếu nhỏ, sát ngay bên đường, gọi là Miếu Âm Hồn

Võ Hương An

Nguồn: http://khoahocnet.com

Tiếng kèn xe: Niềm thương nỗi nhớ hay sự ám ảnh

Những ngày nghỉ, tôi thực sự thấy khỏe khi không phải ra đường. Đoạn đường từ nhà tôi đến chỗ làm việc khoảng vài cây số mà chỉ vì tiếng kèn xe liên tục chát chúa vào đầu khiến tôi cảm thấy quãng đường dài như vô tận.

Mạc Tuấn Cương

Nguồn : thanhnien.com.vn

Sự kỳ thị "nhà quê" của một số người Hà Nội

Có thể nói rằng nhiều người Hà Nội hiện nay đang cố níu kéo và bám vào cái quá khứ của mình để duy trì vị thế và để biện luận cho khả năng kém thích nghi, không chịu hay không thể thay đổi của mình...

Trần Văn Tuấn

Nguồn: http://vietnamnet.vn

Mùi thủm quý phái từ con tra phồng

Bây giờ là giữa tháng năm, những con cá tra nổi tiếng của Biển Hồ Campuchia bắt đầu một sinh cơ mới. Lại nghe cái ngon của món cá tra khô phồng cắn vào nỗi nhớ một miếng...

Ngữ Yên – Minh Cúc

Nguồn : http://thegioithiepthi.net

Thuê tôi đi

Một chàng trai mới đây đã phát động chiến dịch cá nhân tên là "Thuê tôi đi". Cậu sẵn sàng làm mọi thứ, với giá 200.000 đồng/giờ, có thể lên đến tối đa là tám giờ.

Đôn Lai

Nguồn : tuoitre.vn

alt

Xã hội cuối cùng vẫn phải vận hành
và phát triển bằng lao động.
Nhưng sự tự nguyện và mong muốn
cống hiến thì cứ nhạt nhẽo dần

Có một truyện dân gian thời đại lưu truyền trên mạng: khi có ứng viên đến xin việc, hãng đồ nội thất IKEA của Thụy Điển bày ra một đám mảnh ghép lổn nhổn của một cái ghế trong phòng phỏng vấn cùng đinh ốc và tuôcnơvít. Ứng viên bước vào, người phỏng vấn chỉ đống vật liệu đó thản nhiên bảo: "Anh ngồi đi".

Hãy tưởng tượng là cùng cái hãng đấy, nhưng ứng viên bước vào chỉ mặt người phỏng vấn nói: "Thuê tôi đi". Nhà tuyển dụng chắc sẽ cun cút đứng dậy, lắp cái ghế cho ứng viên ngồi?

Đấy là chuyện (hình như) đã diễn ra ở cuộc thi tuyển công chức tại Cục Quản lý thị trường (Bộ Công thương) mới đây. Sau khi phát hiện sai phạm, người ta cũng đồng thời phát hiện một loạt con cháu cán bộ trong ngành trúng tuyển. Một thí sinh kể trên báo: "Tôi thấy người ta mặc sức chép".

Thôi thì con dại cái mang, bây giờ con trẻ không tự lắp được cái ghế mà ngồi thì các bậc phụ huynh phải tìm cách mà lo. Nhưng kịch bản về việc nhà tuyển dụng lắp cho ứng viên cái ghế còn là lạc quan.

Hãy cứ tưởng tượng những người trúng tuyển, mà thực chất không phải bằng năng lực ấy, chỉ đôi mươi năm nữa lại ở vị trí nhà tuyển dụng. Lúc ấy thì từ tuyển dụng viên đến ứng viên chỉ có ngồi đất mà nói chuyện với nhau!

"Thôi ghế làm gì cho mệt, cứ ngồi thế này cho thoải mái. Cháu con ai?". Hãng nội thất của chúng ta tạo ra sản phẩm gì lúc ấy thì có trời mới biết.

Bên ngoài cổng hãng đồ nội thất, một cậu trai trẻ đang tay quai tay búa, gò những cái ghế gỗ thô kệch và cho thuê để khách qua đường lấy chỗ nghỉ chân. "Thuê tôi đi" – cậu hô to.

"Có mỗi ghế thôi à?" – một du khách hỏi. "Không, tôi có thể đóng bàn, đóng tủ, tôi làm gì cũng được miễn là lương thiện. Ghế tôi đóng chắc lắm – cậu thanh niên trả lời và nói – Thuê tôi đi".

Người ta sẽ chỉ tay vào hãng đồ nội thất và bảo: "Này, ở trong đấy người ta bán hàng chính hãng còn chẳng ăn ai, chẳng lý do gì tôi phải thuê cậu". Chàng trai trẻ thế là dẹp tiệm.

Đấy cũng là chuyện ở ngoài đời thật. Một chàng trai mới đây đã phát động chiến dịch cá nhân tên là "Thuê tôi đi". Cậu sẵn sàng làm mọi thứ, với giá 200.000 đồng/giờ, có thể lên đến tối đa là tám giờ.

Cậu biết chụp ảnh, biết dạy chơi cờ, dạy võ, có thể làm vệ sĩ, khuân vác, rửa bát, lau nhà, huấn luyện chó... Tiền kiếm được cậu muốn dùng để tổ chức trung thu cho trẻ em ở Bến Tre. Cậu ta giải tán chương trình của mình sau vài ngày, sau hàng đống lời gièm pha.

Nhưng mà vấn đề ở đây là niềm tin vào những cuộc tuyển dụng, niềm tin vào câu "Thuê tôi đi" hay chính xác hơn là niềm tin vào chân giá trị của lao động trong xã hội ta chẳng còn bao nhiêu.

Rất khó tin vào hiệu quả lao động của một chàng trai tự rao mình trên mạng như thế. Bởi vì tin vào hiệu quả lao động của bất kỳ ai bây giờ cũng... chết. Sự tự nguyện lao động, ý thức về trách nhiệm trong lao động là thứ xa xỉ đến mức không ai còn dám tin vào nó nữa.

Chính ra bây giờ con em các anh trong ngành, bước vào hùng hổ chỉ mặt nhà tuyển dụng: "Thuê tôi đê" còn có cơ sở để mà tin tưởng. Thôi thì bố mẹ các cháu cũng có tiền hoặc có quyền, giá trị tạo ra cho nhà tuyển dụng có khi còn chắc chắn hơn là tuyển một cậu đứng ngoài phố vào rồi chẳng biết có làm ăn được gì hay không.

Xã hội cuối cùng vẫn phải vận hành và phát triển bằng lao động. Nhưng sự tự nguyện và mong muốn cống hiến thì cứ nhạt nhẽo dần. Bởi vì người ta có cố đến mấy thì họ cũng biết rằng có đến hàng triệu người ngoài kia nói ra câu "Thuê tôi đi" có sức nặng hơn mình.

Một sức nặng phi lý của những mối quan hệ, của sự bất công. Hàng triệu người, bởi có vị quan chức từng thống kê cảm tính rằng có đến 50% công chức nhà nước "sáng cắp ô đi, tối cắp ô về".

Cuối cùng thì lao động để tạo ra giá trị tốt đẹp như cái anh vừa chơi cờ vừa đánh võ kia trở thành thứ không tưởng. Người ta chỉ còn lao động để chống đối thôi. Chống đối lại cái đói cái nghèo của bản thân mình, chống đối lại đòi hỏi của nhà tuyển dụng, lao động để đảm bảo một mức sống vật chất và tinh thần bình bình nào đó.

Mong muốn dùng lao động vươn lên những gì tốt đẹp hơn thành của cực hiếm.

Đôn Lai

Vị hương xa của cá tai tượng... cao tuổi

 Lần đầu tiên ăn miếng thịt cá tai tượng nhúng trong nồi lẩu, tôi thật sự choáng. Thoạt nhìn những miếng thịt có da kinh khổ dày chừng ba phân vừa trắng hồng hồng vừa điểm những sợi tơ mỡ vàng óng, đã nghe tâm mất tịnh.

Ngữ Yên

Nguồn : http://thegioitiepthi.net

BS Alexandre Yersin và Việt Nam

"Tôi muốn được chôn ở Suối Dầu. Yêu cầu ông Bùi Quang Phương giữ tôi lại tại Nha Trang, đừng cho ai đem tôi đi nơi khác. Mọi tài sản còn lại xin tặng hết cho viện Pasteur Nha Trang, và những người cộng sự lâu năm. Đám táng làm giản dị, không huy hoàng không điếu văn " (Trích di chúc của BS A. Yersin)

BS. Nguyễn văn Ba, Paris

Nguồn : http://cothommagazine.com

Người Việt và người Đức

Tôi thuộc phe không tin rằng bộ gene sinh học góp phần quyết định số phận của một dân tộc [2], vậy mà nhiều khi phải phân vân: Người Việt và người Đức dường như được hai tạo hóa nhào nặn bằng hai chất liệu không thể khác nhau hơn.

Phạm Thị Hoài

Nguồn: http://procontra.asia

Bach20tuoc
Basa Stomach
Crab Claw
beefsteak 2
bokho 5_resize
energy-drinks
muon_an_ngon_phai_luy_hoa_chat_4

Cty TNHH Kỹ Thuật Nguyên Thảo

68/1 Thích Quảng Đức, Q. Phú Nhuận, TP.HCM, Việt Nam – Email : biosta.ntt@gmail.com