Kỹ Thuật Nguyên Thảo

Đừng làm mẹ trái đất ngạt thở


Hình ảnh

Đừng làm mẹ trái đất ngạt thở


Xem nhiều nhất

Chuyến bay Delta 15 - Câu chuyện đẹp quanh biến cố 9/11

Đã gần 12 năm trôi qua kể từ biến cố 9/11. Vào một buổi sáng Thứ Ba, ngày 11 Tháng Chín năm 2001, chúng tôi đã rời khỏi Phi Trường Quốc Tế Frankfurt (Đức Quốc) khoảng 5 tiếng đồng hồ và đang bay qua Bắc Đại Tây Dương. Thình lình, tấm màn ngăn cách giữa buồng lái với khoang tàu hành khách vén lên, lập tức tôi được gọi vào buồng lái gặp phi công trưởng.

Jerry Brown (chiêu đãi viên chuyến bay Delta15 ) – Tulip chuyển ngữ

Nguồn: http://tulipoems.wordpress.com

 

alt

Hành khách và phi hành đoàn trên chuyến bay
Delta 15 chụp ảnh lưu niệm tại phi trường Gander

Vừa bước vào buồng lái, tôi để ý nhận thấy ngay mức độ nghiêm trọng biểu lộ trên khuôn mặt mọi người. Phi công trưởng đưa cho tôi một bản tin vừa in ra từ văn phòng chính của hãng Hàng Không Delta Atlanta, thông điệp gởi đến chỉ vỏn vẹn câu: "Mọi tuyến không lưu trên lục địa Hoa Kỳ đều bị cấm. Hãy đáp khẩn cấp càng sớm càng tốt xuống phi trường nào gần nhất. Hãy thông báo điểm đáp."

Không ai nói thêm một lời nào cho tôi biết điều này nghĩa là gì. Chúng tôi biết đây là một tình huống nghiêm trọng mà chúng tôi cần phải tìm đất liền để hạ cánh ngay. Phi công trưởng xác định sân bay gần nhất là phi trường Gander, Newfoundland cách vị trí đang bay 400 dặm. Ông liên lạc với trạm không lưu Canada để xin cho thay đổi đường bay, lập tức được chấp thuận họ không cần hỏi lý do. Tất nhiên sau đó chúng tôi đã hiểu ra lý do tại sao họ chấp thuận không chút do dự.

Trong khi phi hành đoàn chuẩn bị cho máy bay hạ cánh, một tin nhắn đến từ Atlanta báo cho chúng tôi biết có hành động khủng bố trong khu vực New York. Vài phút sau tin cập nhật cho biết có không tặc.

Chúng tôi quyết định NÓI DỐI với hành khách trong khi chúng tôi vẫn còn ở trên không. Chúng tôi nói với họ rằng máy bay gặp một trục trặc nhỏ về cơ khí và cần phải hạ cánh tại sân bay gần nhất ở Gander, Newfoundland để kiểm tra.

Chúng tôi hứa sẽ cung cấp thêm thông tin sau khi hạ cánh ở Gander. Có nhiều hành khách phàn nàn, nhưng điều đó không có gì là lạ. Bốn mươi phút sau, chúng tôi hạ cánh xuống Gander. Giờ địa phương lúc bấy giờ tại Gander là 12:30 PM tức là 11:00 AM New York.

Khi chúng tôi đáp xuống thì đã có khoảng 20 máy bay khác cũng đã đáp xuống, họ đến từ khắp nơi trên thế giới và cũng đã phải chọn lối đi vòng này trên đường đến Hoa Kỳ.

Sau khi chúng tôi đã hạ cánh an toàn trên phi đạo chờ lệnh mới, phi công trưởng thông báo như sau: "Thưa quý vị, chắc quí vị đang thắc mắc rằng phải chăng tất cả các máy bay xung quanh chúng ta cũng đang có vấn đề trục trặc về cơ khí tương tự như chúng ta. Không, thật ra chúng ta đang ở đây vì một lý do khác." Sau đó, ông tiếp tục giải thích thêm đôi chút cho chúng tôi biết về tình hình tại Hoa Kỳ. Có những tiếng thở hổn hển ồ to lên và những ánh mắt nhìn hoài nghi thảng thốt. Phi công trưởng thông báo cho hành khách biết rằng giới hữu trách của phi trường Gander bảo chúng tôi giữ yên tại chỗ.

Bấy giờ, trách nhiệm và quyền quyết định về tình trạng của chúng tôi tùy thuộc ở chính phủ Canada và lệnh của họ là không ai được ra khỏi máy bay, đồng thời cũng không ai ở dưới đất được phép đến gần bất kỳ phi cơ nào. Chỉ có cảnh sát sân bay cứ lâu lâu lại đến dòm ngó chúng tôi một lúc, sau đó đi qua các máy bay khác. Trong khoảng một giờ đồng hồ kế tiếp, thêm nhiều máy bay hạ cánh và sau cùng Gander tiếp nhận tất cả là 53 máy bay từ khắp nơi trên thế giới, 27 chiếc trong số đó là phi cơ hàng không thương mại của Hoa Kỳ.

Trong khi đó, những tin tức bắt đầu phát ra trên hệ thống âm thanh của phi cơ. Lần đầu tiên chúng tôi được biết các phi cơ bị không tặc đã đâm vào Trung Tâm Mậu Dịch Thế Giới ở New York và vào Ngũ Giác Đài trong vùng Washington, DC. Mọi người cố gắng dùng điện thoại di động của họ, nhưng không thể kết nối vì hệ thống truyền sóng ở Canada khác với Hoa Kỳ. Một số người gọi thông, nhưng chỉ có thể kết nối với tổng đài ở Canada và họ cho biết rằng các làn sóng nối kết vào đất Hoa Kỳ đã bị chặn hoặc bị nghẹt.

Khoảng vào buổi tối trong ngày, tin tức cho chúng tôi biết rằng hai tòa cao ốc Trung Tâm Mậu Dịch Thế Giới đã sụp đổ và chiếc phi cơ thứ tư bị không tặc đã đâm xuống đất. Bấy giờ hành khách đều kiệt sức về thể chất lẫn cảm xúc, nhưng họ không lộ nỗi sợ hãi, tất cả mọi người đều bình tĩnh đáng kinh ngạc. Chúng tôi chỉ cần nhìn ra ngoài cửa sổ là nhìn thấy 52 phi cơ bị lạc khác để nhận ra rằng chúng tôi không phải là những người duy nhất trong tình trạng khó khăn này.

Trước đó chúng tôi được thông báo rằng họ sẽ cho phép từng máy bay một cho hành khách lần lượt ra khỏi máy bay. Lúc 6 giờ chiều, nhân viên Phi Trường Gander nói với chúng tôi rằng phiên chúng tôi được phép rời phi cơ sẽ là 11 giờ sáng hôm sau. Hành khách không hài lòng tí nào, nhưng họ cũng buông xuôi chấp nhận tin không vui này mà không phản đối ồn ào; họ bắt đầu chuẩn bị sẵn sàng để ở qua đêm trên máy bay.

Gander hứa với chúng tôi sẽ chăm sóc y tế khi cần thiết, nước, và dịch vụ vệ sinh. Và họ đã giữ lời. May mắn thay chúng tôi không có tình huống y tế nào phải lo lắng. Chúng tôi có một phụ nữ trẻ mang thai 33 tuần. Chúng tôi đã chăm sóc rất chu đáo cho thai phụ đó. Đêm đã trôi qua không gặp biến cố nào ngoại trừ sự xếp đặt chỗ ngủ không được thoải mái.

Khoảng 10giờ 30 sáng ngày 12, một đoàn xe buýt trường học chạy đến. Chúng tôi ra khỏi máy bay và được đưa đến nhà ga, nơi chúng tôi phải thông qua thủ tục nhập cảnh và quan thuế, sau đó phải ghi danh với Hội Hồng Thập Tự.

Sau đó chúng tôi (phi hành đoàn) được tách ra khỏi đám đông hành khách và được xe van đưa đến một khách sạn nhỏ. Chúng tôi không biết hành khách của chúng tôi được đưa đi đâu. Nhân viên của Hội Hồng Thập Tự cho chúng tôi biết rằng thị trấn Gander có dân số khoảng 10.400 người và họ đang có khoảng 10.500 hành khách phải chăm sóc từ tất cả các máy bay đã buộc phải đáp xuống Gander! Họ bảo chúng tôi hãy yên tâm nghỉ ngơi tại khách sạn và họ sẽ liên lạc khi các phi trường Hoa Kỳ mở và hoạt động trở lại, nhưng chắc là phải mất một thời gian.

Chỉ khi chúng tôi đến khách sạn và bật Truyền Hình lên, chúng tôi mới biết hết toàn bộ cuộc tấn công khủng bố ở quê nhà (Hoa Kỳ), 24 giờ sau khi nó bắt đầu diễn ra.

Trong lúc đó, chúng tôi có rất nhiều thì giờ rảnh rỗi và nhận thấy rằng người dân Gander vô cùng thân thiện. Họ bắt đầu gọi chúng tôi là "người máy bay." Chúng tôi tận hưởng và đón nhận tính hiếu khách của họ, khám phá thị trấn Gander, thực sự chúng tôi đã được trải qua một khoảng thời gian khá tốt đẹp ở nơi đây.

Hai ngày sau, chúng tôi nhận được điện thoại thông báo chúng tôi được đưa trở lại sân bay. Trên máy bay, chúng tôi đoàn tụ với các hành khách của mình và khám phá những gì họ đã làm trong hai ngày qua. Những điều chúng tôi khám phá đó thật không thể nào tin được.

Gander và tất cả các cộng đồng xung quanh (trong vòng bán kính 75 cây số) đã đóng cửa tất cả các trường trung học, hội trường, nhà nghỉ, và bất kỳ nơi tập hợp lớn nào khác. Họ biến tất cả các cơ sở vật chất đó thành chỗ trú ngụ chung cho tất cả lữ khách lỡ đường. Có chỗ thì trải chiếu, chỗ thì trải nệm, chỗ thì trải túi ngủ và gối nằm.

Tất cả các học sinh trung học được kêu gọi tình nguyện đóng góp thì giờ để chăm sóc cho "khách lỡ đường." 218 hành khách của phi cơ chúng tôi được đưa tới một thị trấn có tên là Lewisporte, cách Gander khoảng 45 cây số, nơi đó họ được trú ngụ trong một trường trung học. Hành khách phụ nữ nào muốn có khu ngủ riêng cũng được sắp xếp theo ý muốn. Các hành khách đi chung cả gia đình cũng được ở lại chung với nhau. Tất cả các hành khách lớn tuổi được đưa tới nhà riêng của cư dân trong vùng.

Các bạn còn nhớ người phụ nữ trẻ mang thai chứ? Cô ấy được đưa đến một nhà riêng đối diện bên kia đường với một cơ sở chăm sóc khẩn cấp 24 giờ. Có một Bác Sĩ đã được cử đến sẵn nếu cần, các y tá nam và nữ túc trực cạnh đám đông trong suốt thời gian tạm trú.

Các cuộc gọi điện thoại và e-mail về Hoa Kỳ và thế giới được thiết lập sẵn để tất cả mọi người có thể dùng mỗi ngày một lần. Vào ban ngày, hành khách được cung cấp các chuyến "du ngoạn". Một số chọn đi du ngoạn bằng tàu thuyền trên các sông hồ và bến cảng. Một số chọn đi về đồng nội và trong các khu rừng của địa phương. Các tiệm bánh mỳ địa phương tiếp tục mở cửa để làm bánh mỳ tươi phục vụ khách lỡ đường.

Thức ăn được các cư dân nấu nướng ở nhà rồi mang đến cho các trường học. Người nào thích dùng bữa ở nhà hàng theo sự lựa chọn của họ cũng được đưa đi và được cung cấp các bữa ăn tuyệt vời. Tất cả mọi người đều được cấp phiếu miễn phí đến các tiệm giặt ủi địa phương để giặt quần áo vì tất cả hành lý vẫn còn giữ trên máy bay.

Nói cách khác, mọi nhu cầu cần thiết nhất của lữ khách lỡ đường đã đều được đáp ứng đầy đủ. Hành khách đã khóc khi kể lại với chúng tôi những câu chuyện này.

Cuối cùng, khi có tin tất cả phi trường ở Hoa Kỳ đã mở cửa trở lại, hành khách của chúng tôi được chở đến sân bay đúng giờ và không thiếu một người nào. Hội Hồng Thập Tự địa phương đã nắm đầy đủ tất cả các thông tin của mỗi hành khách và đã đưa trả hành khách về lại đúng chuyến bay. Họ phối hợp tất cả mọi điều một cách tốt đẹp. Thật đúng là hoàn toàn không thể tin được.

Khi hành khách đã lên máy bay, tâm trạng họ giống như vừa mới đi một chuyến du hành trên biển. Tất cả mọi người đều biết tên nhau. Họ trao đổi những câu chuyện của họ trong mấy ngày qua, khoe với nhau xem người nào được đối xử tốt hơn.

Chuyến bay của chúng tôi về đến Atlanta trông giống như một chuyến bay du ngoạn ăn chơi được thuê bao. Phi hành đoàn tránh ra để hành khách của chúng tôi tự do. Thật không thể tưởng tượng được. Hành khách hoàn toàn nốt kết với nhau và gọi nhau bằng tên một cách thân mật, cùng nhau trao đổi số điện thoại, địa chỉ nhà, địa chỉ email.

Và sau đó là một điều bất thường xảy ra. Một trong những hành khách của chúng tôi đến gần tôi và hỏi tôi rằng ông ta có thể dùng hệ thống âm thanh của phi cơ để nói vài lời được không. Chúng tôi không bao giờ cho phép điều đó trước đây. Nhưng lần này thì khác. Tôi nói "tất nhiên" và đưa máy vi âm cho ông. Ông nhắc mọi người về những gì họ vừa trải nghiệm trong mấy ngày qua. Ông nhắc nhở họ về lòng hiếu khách và tử tế mà họ đã nhận được từ tay của những con người hoàn toàn xa lạ. Ông tiếp tục nói rằng ông muốn làm một điều gì đó để đền đáp lại cho những cư dân tốt bụng của Lewisporte.

Ông cho biết ông sẽ thành lập một Quỹ tín thác dưới tên của DELTA 15 (Số hiệu chuyến bay của chúng tôi). Mục đích của quỹ tín thác là cung cấp học bổng đại học cho học sinh trung học của Lewisporte. Ông kêu gọi mọi khách đồng hành cùng chuyến bay đóng góp bất kỳ số tiền bao nhiêu cũng được. Khi chúng tôi đã gom góp đủ hết các tờ giấy ký tên hứa đóng góp có ghi số tiền, tên họ, số điện thoại và địa chỉ, tổng số khoản tài trợ là trênid="mce_marker"4.000!

Người đề xướng đó là một Bác Sĩ ở Virginia, ông hứa phần ông sẽ đóng góp bằng với số tiền hành khách đã hứa đóng góp và sẽ tiến hành thủ tục giấy tờ lập học bổng. Ông cũng nói rằng ông sẽ chuyển đề nghị này đến Công Ty Hàng Không Delta và sẽ yêu cầu họ cùng hiến tặng.

Khi tôi viết lại những điều kỳ diệu này, quỹ tín thác đã lên hơn id="mce_marker".5 triệu và đã hỗ trợ 134 học sinh theo học đại học.

Tôi chỉ muốn chia sẻ câu chuyện này bởi vì bây giờ chúng ta cần những câu chuyện đẹp như thế trong cuộc sống hôm nay. Nó mang lại cho tôi một chút hy vọng khi biết rằng người ta dù ở nơi xa xôi nào vẫn có thể đối xử tử tế với người lạ từ phương nào trôi dạt tới. Nó nhắc tôi thế giới này có bao nhiêu điều tốt đẹp. Bất chấp mọi điều xấu xa chúng ta thấy đang diễn ra trong thế giới ngày nay, câu chuyện này khẳng định rằng vẫn còn rất nhiều người tốt và thánh thiện trên thế giới và họ sẽ hiện ra khi bạn đang ở trong tình thế xấu tệ đi.

Xin Chúa ban phước lành cho Nhân Dân Hoa Kỳ. Xin Chúa ban phước lành cho người dân Canada!

——–

Delta Flight 15 By Jerry Brown- True Story!

Tulip: I've read this fantastic and inspirational story couple times and decided to translate it to Vietnamese to share with my people around the world. This was a real amazing thing that Canadians did for those stranded travelers. This story has been in my mind since I read it.

It is almost 12 years since 9/11 and here is a wonderful story about that terrible day. On the morning of Tuesday, September 11, we were about 5 hours out of Frankfurt, flying over the North Atlantic.

All of a sudden the curtains parted and I was told to go to the cockpit, immediately, to see the captain. As soon as I got there I noticed that the crew had that "All Business" look on their faces.

The captain handed me a printed message. It was from Delta's main office in Atlanta and simply read, "All airways over the Continental United States are closed to commercial air traffic. Land ASAP at the nearest airport. Advise your destination."

No one said a word about what this could mean. We knew it was a serious situation and we needed to find terra firma quickly. The captain determined that the nearest airport was 400 miles behind us in Gander, Newfoundland.

He requested approval for a route change from the Canadian traffic controller and approval was granted immediately – no questions asked. We found out later, of course, why there was no hesitation in approving our request.

While the flight crew prepared the airplane for landing, another message arrived from Atlanta telling us about some terrorist activity in the New York area.

A few minutes later word came in about the hijackings.

We decided to LIE to the passengers while we were still in the air. We told them the plane had a simple instrument problem and that we needed to land at the nearest airport in Gander, Newfoundland, to have it checked out.

We promised to give more information after landing in Gander. There was much grumbling among the passengers, but that's nothing new! Forty minutes later, we landed in Gander. Local time at Gander was 12:30 p.m.! That's 11:00 a.m. EST.

There were already about 20 other airplanes on the ground from all over the world that had taken this detour on their way to the U.S.

After we parked on the ramp, the captain made the following announcement: "Ladies and gentlemen, you must be wondering if all these airplanes around us have the same instrument problem as we have. The reality is that we are here for another reason."

Then he went on to explain the little bit we knew about the situation in the U.S. There were loud gasps and stares of disbelief. The captain informed passengers that ground control in Gander told us to stay put.

The Canadian Government was in charge of our situation and no one was allowed to get off the aircraft. No one on the ground was allowed to come near any of the aircraft. Only airport police would come around periodically, look us over and go on to the next airplane. In the next hour or so more planes landed and Gander ended up with 53 airplanes from all over the world, 27 of which were U.S. commercial jets.

Meanwhile, bits of news started to come in over the aircraft radio and for the first time we learned that airplanes were flown into the World Trade Center in New York and into the Pentagon in DC. People were trying to use their cell phones, but were unable to connect due to a different cell system in Canada. Some did get through, but were only able to get to the Canadian operator who would tell them that the lines to the U.S. were either blocked or jammed. Sometime in the evening the news filtered to us that the World Trade Center buildings had collapsed and that a fourth hijacking had resulted in a crash. By now the passengers were emotionally and physically exhausted, not to mention frightened. But everyone stayed amazingly calm. We had only to look out the window at the 52 other stranded aircraft to realize that we were not the only ones in this predicament.

We had been told earlier that they would be allowing people off the planes one plane at a time. At 6 PM, Gander airport told us that our turn to deplane would be 11:00 am the next morning. Passengers were not happy, but they simply resigned themselves to this news without much noise and started to prepare themselves to spend the night on the airplane.

Gander had promised us medical attention, if needed, water, and lavatory servicing. And they were true to their word. Fortunately we had no medical

situations to worry about. We did have a young lady who was 33 weeks into her pregnancy. We took REALLY good care of her. The night passed without incident despite the uncomfortable sleeping arrangements.

About 10:30 on the morning of the 12th a convoy of school buses showed up. We got off the plane and were taken to the terminal where we went through Immigration and Customs and then had to register with the Red Cross.

After that we (the crew) were separated from the passengers and were taken in vans to a small hotel.

We had no idea where our passengers were going. We learned from the Red Cross that the town of Gander has a population of 10,400 people and they had about 10,500 passengers to take care of from all the airplanes that were forced into Gander!

We were told to just relax at the hotel and we would be contacted when the U.S. airports opened again, but not to expect that call for a while.

We found out the total scope of the terror back home only after getting to our hotel and turning on the TV, 24 hours after it all started.

Meanwhile, we had lots of time on our hands and found that the people of Gander were extremely friendly. They started calling us the "plane people." We enjoyed their hospitality, explored the town of Gander and ended up having a pretty good time.

Two days later, we got the call and were taken back to the Gander airport. Back on the plane, we were reunited with the passengers and found out what they had been doing for the past two days. What we found out was incredible.

Gander and all the surrounding communities (within MATCH about a 75 Kilometer radius) had closed all high schools, meeting halls, lodges, and any other large gathering places. They converted all these facilities to mass lodging areas for all the stranded travelers. Some had cots set up, some had mats with sleeping bags and pillows set up.

ALL the high school students were required to volunteer their time to take care of the "guests." Our 218 passengers ended up in a town called Lewisporte, about 45 kilometers from Gander where they were put up in a high school. If any women wanted to be in a women-only facility, that was arranged. Families were kept together. All the elderly passengers were taken to private homes.

Remember that young pregnant lady? She was put up in a private home right across the street from a 24-hour Urgent Care facility. There was a dentist on call and both male and female nurses remained with the crowd for the duration.

Phone calls and e-mails to the U.S. and around the world were available to everyone once a day. During the day, passengers were offered "Excursion" trips. Some people went on boat cruises of the lakes and harbors. Some went for hikes in the local forests. Local bakeries stayed open to make fresh bread for the guests.

Food was prepared by all the residents and brought to the schools. People were driven to restaurants of their choice and offered wonderful meals. Everyone was given tokens for local laundry mats to wash their clothes, since luggage was still on the aircraft. In other words, every single need was met for those stranded travelers.

Passengers were crying while telling us these stories. Finally, when they were told that U.S. airports had reopened, they were delivered to the airport right on time and without a single passenger missing or late. The local Red Cross had all the information about the whereabouts of each and every passenger and knew which plane they needed to be on and when all the planes were leaving. They coordinated everything beautifully.

It was absolutely incredible. When passengers came on board, it was like they had been on a cruise. Everyone knew each other by name. They were swapping stories of their stay, impressing each other with who had the better time. Our flight back to Atlanta looked like a chartered party flight. The crew just stayed out of their way. It was mind-boggling.

Passengers had totally bonded and were calling each other by their first names, exchanging phone numbers, addresses, and email addresses.

And then a very unusual thing happened. One of our passengers approached me and asked if he could make an announcement over the PA system. We never, ever allow that. But this time was different. I said, "Of course," and handed him the mike.

He picked up the PA and reminded everyone about what they had just gone through in the last few days. He reminded them of the hospitality they had received at the hands of total strangers. He continued by saying that he would like to do something in return for the good folks of Lewisporte.

He said he was going to set up a Trust Fund under the name of DELTA 15 (our flight number). The purpose of the trust fund is to provide college scholarships for the high school students of Lewisporte. He asked for donations of any amount from his fellow travelers. When the paper with donations got back to us with the amounts, names, phone numbers and addresses, the total was for more than id="mce_marker"4,000!

A gentleman, an MD from Virginia, promised to match the donations and to start the administrative work on the scholarship. He also said that he would forward this proposal to Delta Corporate and ask them to donate as well.

As I write this account, the trust fund is at more than id="mce_marker".5 million and has assisted 134 students in college education.

I just wanted to share this story because we need good stories right now. It gives me a little bit of hope to know that some people in a faraway place were kind to some strangers who literally dropped in on them.

It reminds me how much good there is in the world.

In spite of all the rotten things we see going on in today's world this story confirms that there are still a lot of good and Godly people in the world and when things get bad, they will come forward.

God Bless America...and God Bless the Canadians.


Comments  

 
0 #6 MashaVurce 2017-12-14 00:02
This message is posted here using XRumer + XEvil 4.0

XEvil 4.0 is a revolutionary application that can break any antibot CAPTCHA's.
Captcha Recognition Google (ReCaptcha-1, ReCaptcha-2), Facebook, BING, Hotmail, Yahoo,
Yandex, VKontakte, Captcha Com - and over 8.4 million other types!

You read this - it means it works! ;)
Details on the official website of XEvil.Net, there is a free demo version.

Check YouTube video "XEvil ReCaptcha2"
Quote
 
 
0 #5 MashaVurce 2017-12-05 18:57
This message is posted here using XRumer + XEvil 4.0

XEvil 4.0 is a revolutionary application that can bypass almost any anti-botnet protection.
Captcha Recognition Google (ReCaptcha-1, ReCaptcha-2), Facebook, BING, Hotmail, Yahoo,
Yandex, VKontakte, Captcha Com - and over 8.4 million other types!

You read this - it means it works! ;)
Details on the official website of XEvil.Net, there is a free demo version.

Check YouTube video "XEvil ReCaptcha2"
Quote
 
 
0 #4 Juliezguady 2017-11-27 01:24
This message is posted here using XRumer + XEvil 4.0
XEvil 4.0 is a revolutionary application that can bypass almost any anti-botnet protection.
Captcha Recognition Google (ReCaptcha-1, ReCaptcha-2), Facebook, Yandex, VKontakte, Captcha Com and over 8.4 million other types!
You read this - it means it works! ;)
Details on the official website of XEvil.Net, there is a free demo version.
Quote
 
 
0 #3 Julieguady 2017-11-18 00:38
This message is posted here using XRumer + XEvil 4.0
XEvil 4.0 is a revolutionary application that can bypass almost any anti-botnet protection.
Captcha Recognition Google (ReCaptcha-1, ReCaptcha-2), Facebook, Yandex, VKontakte, Captcha Com and over 8.4 million other types!
You read this - it means it works! ;)
Details on the official website of XEvil.Net, there is a free demo version.
Quote
 
 
0 #2 similar web page 2017-08-28 11:00
I am actually happy to read this weblog posts which includes plenty of useful information,
thanks for providing such statistics.
Quote
 
 
0 #1 click here for more 2017-08-25 01:06
We are a gaggle of volunteers and starting a new scheme
in our community. Your website offered us with useful info
to work on. You've performed a formidable task and our whole community might be thankful to
you.
Quote
 

Add comment


Security code
Refresh

Bach20tuoc
Basa Stomach
Crab Claw
beefsteak 2
bokho 5_resize
energy-drinks
muon_an_ngon_phai_luy_hoa_chat_4

Cty TNHH Kỹ Thuật Nguyên Thảo

68/1 Thích Quảng Đức, Q. Phú Nhuận, TP.HCM, Việt Nam – Email : biosta.ntt@gmail.com